Bạn gái 10 năm lấy chồng giàu, tôi đành cưới em bán xôi, đêm tân hôn chạm vào “chỗ đó” của vợ tôi đã nhảy cẫng lên sung sướng
Đăng Bởi : ADMin (Sáng Lập) *
Giới Tính : Nam - Durex Bảo Vệ Đàn Chim Việt
Đăng Lúc : 02/11/2016
Bạn gái 10 năm lấy chồng giàu, tôi đành cưới em bán xôi, đêm tân hôn chạm vào “chỗ đó” của vợ tôi đã nhảy cẫng lên sung sướng
Hương vừa lồm cồm bò dậy bật điện lên, rồi từ từ tụt quần xuống. Vừa nhìn thấy "chỗ đó" của vợ tôi đã nhảy cẫng lên sung sướng.

Tôi và Huệ yêu nhau từ năm 15 tuổi, tới giờ đã tròn 10 năm và 5 lần tôi ngỏ lời cầu hôn xong vẫn chưa nhận được cái gật đầu đồng ý từ phía em. 4 lần trước thì Huệ bảo do bố mẹ ở nhà còn khó khăn, sau em lại có 3 đứa em nhỏ đang tuổi ăn tuổi học nên em muốn làm kiếm thêm ít tiền để giúp đỡ bố mẹ. Em đã nói vậy, tôi chỉ biết đành kiên nhẫn chờ đợi thêm 1 năm nữa.
Nhưng rồi lần cuối cùng tôi cầu hôn em thì chỉ nhận lại được cái từ chối thẳng thừng. Tôi đau đớn khi em nói câu: “Hai đứa mình không hợp anh ạ. Em xin lỗi, em có người khác rồi, em mới quen anh ấy 1 tháng. Anh ấy sẽ lo được cho em và gia đình em”. Ngày em lên xe hoa về nhà chồng với người đàn ông giàu có, tôi chỉ còn biết đứng nhìn từ phía sau.
Người ta giàu có, đưa cả 1 dàn xế sang về đón rước em, còn tôi mãi chỉ là một anh công nhân quèn mà thôi. Ân tình 10 năm thế là hết, có lẽ chỉ có tình yêu thôi không đủ, cuộc sống này vật chất mới là thứ quyết định. Tôi chỉ còn biết cầu chúc cho em hạnh phúc bên chồng giàu sang.
cong-nhan-1blogtamsuvn
Người ta giàu có, đưa cả 1 dàn xế sang về đón rước em, còn tôi mãi chỉ là một anh công nhân quèn mà thôi. Ân tình 10 năm thế là hết (Ảnh minh họa)
25 tuổi, tay trắng người yêu đi lấy chồng, tôi chán đời. Khác với trước kia hỉ biết chăm chú đi làm thì giờ về tôi la cà quán nước chè, rồi lại say bên chén rượu cho quên mọi thứ. Lần nào gọi điện lên thấy con trai cũng giọng say líu lưỡi thì mẹ tôi lo lắng lắm. Lên tận nơi rồi bắt tôi nghỉ làm về quê:
- Mày cứ thế này có ngày làm sao thì chỉ bố mẹ khổ thôi. Về quê làm cho gần bố mẹ đi con, rồi bố mẹ sẽ kiếm vợ cho mày.
- Không, con không về đâu mẹ ạ. Mẹ cứ mặc con.
Dạo ấy bố mẹ bắt tôi về dữ lắm mà tôi thì không muốn vì sợ lần nào đó đối mặt với Huệ, thấy em hạnh phúc bên chồng tôi không thể nào chịu nổi mất. Nhưng bố mẹ cứ bắt về quê lấy vợ nên tôi chẳng thể nào mà cứ ở lỳ trên này mãi được. Buồn bã mất hơn 1 tháng thì tình cờ xóm trọ của tôi có một cô gái bán xôi tên Hương tới trọ. Em nấu xôi khá ngon nên cả xóm nghiền ăn xôi sáng của em lắm và tôi cũng không ngoại lệ.
Thỉnh thoảng tôi lại giúp em nhóm bếp nên cũng có nói chuyện qua lại. Chẳng hiểu sao lại bén duyên nhau, mấy tháng sau thì tôi đưa em về ra mắt. Tuy nhiên lần đầu tiên nhìn thấy Hương mẹ tôi lại không ưng vì nhìn tướng em dữ dằn, giọng nói lại chanh chua của một cô gái buôn bán cả chục năm rồi. Bà sợ về em lại hành tôi chết mất. Nhưng một thằng công nhân như tôi cũng chỉ dám lấy em bán xôi thôi chứ đâu dám mơ ước cao sang gì nữa. Cuối cùng mẹ tôi cũng gật đầu chấp nhận và sau 6 tháng tìm hiểu tôi và em quyết định làm đám cưới.
Hương không có người thân, em bảo em là con nuôi và bố mẹ nuôi thì mất từ 2 năm trước. Đám cưới diễn ra cũng rất đơn giản, chỉ là tôi đưa em về nhà làm mươi mâm ra mắt họ hàng làng xóm. Đúng hôm cưới vợ thì tôi bất ngờ gặp lại Huệ, nhìn mặt mày em sưng húp tôi thương vô cùng, chạy lại hỏi han động viên em, ai ngờ Hương ghen đùng đùng đòi không cưới xin gì nữa, định bỏ đi luôn. Tôi điên quá tát em một cái:
- Anh lấy vợ rồi mà vẫn tơ tưởng người cũ, đã thế lại còn đánh tôi vậy mà anh nói anh thương tôi sao.
- Cô im đi, cô đừng có già mồm ở đây giống như ở chỗ cô bán xôi nhá. Cô làm vợ tôi thì cô phải biết điều chứ.
chong-ngoai-tinh-blogtamsuvn-13
Anh lấy vợ rồi mà vẫn tơ tưởng người cũ, đã thế lại còn đánh tôi vậy mà anh nói anh thương tôi sao. (Ảnh minh họa)
Bố mẹ tôi phải đứng ra giảng hòa, nói mãi Hương mới chịu ở lại. Sau nghe mẹ tôi nói em bị chồng giàu hành hạ, đánh đập. Tưởng về đó được sướng ai ngờ lại phải làm ô sin không công, hiện Huệ đã li thân với chồng rồi.
Nghĩ tới đó mà buồn, giá như em đừng bỏ tôi đi lấy người ta thì giờ hai đứa có phải đã có cuộc sống hạnh phúc bên nhau rồi không. Suốt đám cưới tôi và Hương mặt nặng mày nhẹ với nhau, em cũng không mặc váy cưới vì chỉ là báo hỉ nên em bảo không cần, mặc đồ bình thường thôi. 2 ngày ở lại quê hai đứa cũng không động vào, Hương cứ nằm khóc còn tôi thì lại lo cho Huệ, không biết em thế nào.
Sợ ở nhà mãi thì lại sinh chuyện nên 2 ngày sau khi làm đám cưới mẹ bắt vợ chồng tôi đi luôn. Trước khi đi, trước mặt cả tôi và vợ bà dặn: “Từ giờ có vợ rồi, con phải thương yêu nó, mẹ mà biết chuyện gì là mẹ không tha cho con đâu. Có chuyện gì cái Hương cứ gọi về cho mẹ”. Ai ngờ được câu nói đó của mẹ, em lại thêm đà: “Anh ấy mà ức hiếp con, con sẽ báo mẹ, mẹ nhớ phải bênh con đấy”.
Vợ chồng lên thành phố làm việc, suốt dọc đường vẫn không nói với nhau câu gì. Đêm ấy vẫn quay lưng vào nhau, nửa đêm thấy vợ vẫn tấm tức khóc tự dưng tôi thấy mình có lỗi, vội vàng ôm chặt lấy người em thủ thỉ: “Anh xin lỗi, đừng khóc nữa. Anh thề chỉ yêu thương mình em thôi, chuyện cũ với Huệ đã qua thì để nó qua em nhé”. Chỉ chờ câu nói ấy Hương quay lại ôm chặt lấy tôi: “Anh nhớ những gì anh đã nói đấy”. Chắc có lẽ cưới 3 hôm mà chưa làm gì nên cả hai cũng khó chịu lắm.
Tôi vội vàng quàng tay ghì chặt lấy vợ vào lòng. Nhưng bất ngờ, chạm phải cái gì đó rất khó chịu. “Em… cái gì vương vướng khó chịu vậy”. “À em quên chưa bỏ ra, đợi em lát, em cho anh xem cái này”. Vừa nói Hương vừa lồm cồm bò dậy bật điện lên, rồi từ từ tụt quần xuống. Vừa nhìn thấy chỗ đó của em tôi đã nhảy cẫng lên sung sướng:
ban-xoi-blogtamsuvn
Hương vừa lồm cồm bò dậy bật điện lên, rồi từ từ tụt quần xuống. Vừa nhìn thấy “chỗ đó” của em tôi đã nhảy cẫng lên sung sướng (Ảnh minh họa)
- Trời ơi sao em có nhiều vàng vậy, lại còn sổ gì đây.
- Đây là 30 cây vàng em tiết kiệm được khi bán xôi, còn đây là cuốn sổ tiết kiệm 1 tỷ bố mẹ đẻ em cho. Sau khi bố mẹ nuôi em mất thì bố mẹ đẻ ở nước ngoài đã về nhận em. Ông bà muốn đưa em ra nước ngoài nhưng em chưa muốn đi ngay
- Vì đây là toàn bộ gia tài của em nên lúc nào em cũng cho nó vào cái dải này và quấn quanh bụng.

Không ngờ cô vợ bán xôi của tôi lại có nhiều tài sản tới như vậy. Và chỉ 1 năm sau đó chúng tôi đã được bố mẹ đẻ của em bảo lãnh sang nước ngoài làm. Cuộc đời của tôi có thể nói là thay đổi một cách ngoạn mục, tuy nhiên vợ chồng tôi chỉ xác định làm ăn kinh tế, tới một thời điểm nào đó sẽ quay về chứ không bỏ hẳn quê hương.
Lâm Minh/ Theo Một thế giới

    Không có nhận xét nào:

    Đăng nhận xét