Trên bàn mổ, tôi mỉm cười mãn nguyện còn anh nước mắt tuôn rơi - VuongHiep.Com - Blog Giải Trí Tổng Hợp
  • Search
loading...
 Anh đưa mũ bảo hiểm cho tôi và chúng tôi cứ thể rong ruổi trên đường, chẳng cần biết đến đâu. Chúng tôi làm tình trong đêm đó. Không cần biết ngày mai nữa, chỉ cần nằm trong vòng tay anh là tôi hạnh phúc.

Tôi… là gái bao. Tôi không muốn kể lại quá khứ, kể lại điều gì đã xô đẩy tôi đến với bước đường này. Đó là phần ký ức mãi mãi không thể tẩy xóa và làm cách nào cũng không khiến những người biết về tôi quên đi được.

Anh là nhân viên của một trong những ông chủ tôi từng cặp kè. Anh thường xuyên phải đến gặp ông ta để trình lên những loại văn kiện cần ký gấp. Chúng tôi gặp nhau ở biệt thự riêng nơi ông ta dùng để vui thú với tôi và để trốn khỏi bà vợ già ở nhà.

Trên bàn mổ, tôi mỉm cười mãn nguyện còn anh nước mắt tuôn rơi

Lần đầu chúng tôi mở lời nói chuyện với nhau là khi đó ông ta vừa tát tôi vài cái đau điếng vì ông ta đang có nhu cầu mà tôi lại “tới tháng” nên không đáp ứng cho ông ta được. Anh lẳng lặng đưa tôi điếu thuốc hút để quên đi cái rát nơi gò má đang hằn nguyên dấu 5 ngón tay. Cuộc trò chuyện đơn giản chỉ là hỏi có cần anh đưa về không và tôi thì từ chối.

Rồi tôi bắt đầu chú ý đến anh, luôn kiếm tìm anh mỗi lần sang căn biệt thự đó. Tôi chiều chuộng người đàn ông kia hết mực vì sợ rằng nếu không làm thế, ông ta sẽ chán tôi và bỏ tôi. Có những khi ông ta cứ thế đè tôi ra ghế salon giữa bao ánh mắt nhìn vào, có cả anh, tôi vẫn cắn răng chịu đựng. Tôi sợ rằng mình mãi mãi không được gặp anh nữa.

Cuối cùng chúng tôi cũng bắt đầu chuyện tình của mình. Đó là sau khi tôi bị bà vợ già của ông ta bắt quả tang và đánh đập rồi đuổi ra khỏi nhà. Tôi thất thểu bước trên đường thì trông thấy anh. Anh đưa mũ bảo hiểm cho tôi và chúng tôi cứ thể rong ruổi trên đường, chẳng cần biết đến đâu. Chúng tôi làm tình trong đêm đó. Tôi không rõ với anh tôi là gì, một con đ* từng phục vụ ông chủ của anh, tôi không quan tâm, tôi chỉ biết nằm trong vòng tay anh tôi rất hạnh phúc.

Trái với dự đoán của tôi, anh yêu tôi một cách chân thành. Sau 3 tháng yêu anh, tôi dứt khỏi cái nghề đeo bám mình suốt gần 5 năm đó. Tôi làm phục vụ tại cửa hàng đồ ăn nhanh, làm đến oằn lưng hơn 10 tiếng đồng hồ nhưng không hiểu sao tôi không thấy mệt mỏi vì biết rằng khi tan ca sẽ thấy anh đứng trước cửa đón về.

Yêu nhau được 2 năm, anh đưa tôi về ra mắt bố mẹ. Trước mặt tôi, bố đưa tay tát anh một cái như trời giáng. Bố mắng anh làm nhục gia đình, sao lại rước cái ngữ hư hỏng lang chạ như tôi về nhà. Tôi bần thần cả người, hóa ra bố anh là người quen của ông chủ kia. Anh cúi đầu trước cơn sỉ vả của bố. Tôi lặng lẽ nhìn anh mà nước mắt rơi.

Bố mẹ anh kiên quyết không cho chúng tôi đến với nhau, tôi đau lòng nhìn anh phải đứng giữachống chọi mọi sức ép. Nhưng mỗi khi tôi đề nghị chia tay, anh lại nắm chặt lấy tay tôi mà nói cương quyết: “Khổ đến đâu anh cũng chịu đựng, miễn em phải đứng vững cùng với anh. Chẳng phải em nói yêu anh nhiều lắm sao? Hãy làm chỗ dựa cho anh và đừng đi đâu cả!”. Lời nói đó của anh khiến tôi không còn thiết gì nữa, dù sao có lẽ đời này cũng chỉ có anh chấp nhận tôi và quá khứ của tôi mà thôi. Tôi sẵn sàng đánh cược.

Trên bàn mổ, tôi mỉm cười mãn nguyện còn anh nước mắt tuôn rơi

Tôi có thai. Bố mẹ anh tuyên bố chừng nào đẻ ra và xét nghiệm ADN đúng của anh thì mới chấp thuận. Anh mỉm cười: “Thế là ổn rồi em!”. Suốt 9 tháng 10 ngày anh chăm chút tôi từng tí một. Anh không cho tôi đi làm, làm đêm làm hôm để đủ tiền lo tiền nong cho tôi. Anh gầy rộc đi, mắt trũng sâu, có hôm anh thiếu ngủ đến mức ngủ quên khi đang trên đường đi làm, may mà không tai nạn gì. Tôi thương anh đến cháy lòng, hận chính mình đã làm anh khổ.

Ngày tôi đau đẻ đúng hôm anh đang ốm nặng, trán sốt cao, đi còn không vững. Hai vợ chồng dìu nhau vào bệnh viện. Nhìn mặt anh tái đi trận sốt, bác sĩ ái ngại khuyên anh về nghỉ, nhờ người nhà vào thay nhưng anh cương quyết không chịu. Kể cả phải dựa vào tường mà đi, anh vẫn chạy cho đủ giấy tờ và các thủ tục cho tôi. Các chị trong phòng chờ sinh đều khen tôi tốt số, có được người chồng tuyệt vời quá.

Chúng tôi ban đầu định đẻ thường nhưng vì phát sinh một vài thứ ngoài dự kiến nên các bác sĩ đề nghị chuyển sang đẻ mổ. Nằm trên bàn đẻ, tôi thấy chồng cứ thế nước mắt tuôn rơi như trẻ con. Tôi hiểu, chúng tôi sắp đón đứa bé thiên thần, đứa bé sẽ là minh chứng cho tình yêu thương của chúng tôi và sẽ giúp chúng tôi có được gia đình thực sự. Tôi mỉm cười mãn nguyện, nắm tay anh thật chặt. Sắp rồi, đợi em và con thêm một lúc nữa thôi chồng nhé!

Từ khóa: Trên bàn mổ, tôi mỉm cười mãn nguyện còn anh nước mắt tuôn rơi
Dù vô tình hay hữu ý đến với VuongHiep.Com cũng mong bạn để lại một vài nhận xét. Comment và Like của bạn là động lực để giúp chúng mình lao động hăng say đấy !
•● Có Thể Bạn Thích
loading...
Bài Viết Liên quan
Nhận Xét

Một số lưu ý khi bình luận

Không nói lời thiếu văn hóa, không quảng cáo thông qua Nhận xét.

Mọi thắc mắc sẽ được giải đáp khi Admin Online.